Vốn tự nhiên là tài sản tự nhiên có vai trò cung cấp đầu vào về tài nguyên thiên nhiên và dịch vụ môi trường để sản xuất kinh tế. Vốn tự nhiên thường được xem là bao gồm ba loại cơ bản: trữ lượng tài nguyên thiên nhiên, đất đai và hệ sinh thái. Tất cả được đánh giá là cần thiết đối với sự bền vững lâu dài của việc thúc đẩy cung cấp “chức năng” đối với nền kinh tế, cũng như đối với con người bên ngoài nền kinh tế và các sinh vật sống khác[1].
Sự phát triển lâu dài là một quá trình tích lũy và quản lý hiệu quả một tập hợp tài sản – vốn sản xuất, vốn tự nhiên, vốn con người và xã hội. Từ vốn tự nhiên, con người tạo ra nhiều loại dịch vụ khác nhau, thường được gi là dịch vụ hệ sinh thái[2], giúp cuộc sống con người có thể tồn tại. Hình bên dưới miêu tả vốn tự nhiên và mối liên hệ của vốn tự nhiên với các hình thái khác của “vốn” và sự phát sinh của các dịch vụ hệ sinh:

Nhưng các tài sản tự nhiên này không xuất hiện trên các bảng cân đối truyền thống và do đó có thể không hiện hữu trong quá trình ra quyết định. Theo đó, các hệ sinh thái đang bị suy thoái trên khắp thế giới và kéo theo sự suy giảm khả năng hỗ trợ sự thịnh vượng của con người và tăng trưởng kinh tế bền vững.
Chú thích:
[1] Định nghĩa của Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD)
[1] Các dịch vụ hệ sinh thái rõ ràng nhất bao gồm thực phẩm chúng ta ăn, nước chúng ta uống và thực vật chúng ta sử dụng để lấy năng lượng, vật liệu xây dựng và dược phẩm. Cũng có nhiều dịch vụ hệ sinh thái không dễ nhận biết như điều tiết khí hậu và ngăn lũ tự nhiên do rừng cung cấp, hàng tỉ tấn các-bon được dự trữ ở các đồng cỏ hay côn trùng thụ phấn cho mùa màng.